tôi cam đoan sẽ không đánh chết cậu

Nếu không mình thật sự chết cho cậu xem. Mình đang nói nghiêm túc!" Diêu Thiên Thiên vẻ mặt dữ tợn, làm động tác cắt cổ. Lúc này, Ngô Song cuối cùng cũng gật đầu. Diêu Thiên Thiên ai oán rời đi, cánh cửa vừa khép lại, Ngô Song nhẹ nhõm thở một hơi thật dài, tâm tình có chút phức tạp. "Tiểu Diêm, tôi cam đoan với cậu, một khi có tin tức chính các, tôi sẽ báo với cậu đầu tiên, nhưng tham dự án này, không thể được." "Được, theo ý ngài." Diêm Thập Nhị phủi tay ném tài liệu lên bàn, tức giận rời đi. Kính gửi: Sở Tư pháp thành phố Cần Thơ. Trả lời Công văn số 584/STP-HCTP ngày 22/03/2021 của Sở Tư pháp thành phố Cần Thơ đề nghị hướng dẫn nghiệp vụ hộ tịch liên quan đến trường hợp đăng ký khai tử cho ông Nguyễn Công Tước, Cục Hộ tịch, quốc tịch, chứng thực Đại hạn của tôi vào năm 41 tuổi, quan chức là khanh tướng. Tôi sẽ gặp tai họa mà chết. Nếu không phải thế này thì cũng sẽ bị mãnh thú hại. Nhưng tôi thấy ông cũng không có kết thúc có hậu". Quách Phác nói: "Họa của tôi là ở Giang Nam. Để tránh họa, tại hạ cũng Tôi đã đăng ký, tuy nhiên, hiện nay, tôi không nhớ tên truy cập và mật khẩu, tôi không thể đăng ký mới do trùng số CMND. Kính mong Ban quản trị hệ thống vui lòng cung cấp thông tin truy cập lại cho tôi. Trân trọng cảm ơn! NQT.Kim: 1072: không nhan dduoc tai khoan đang ky: loan: 14/09/2015 Đây không phải chuyện tiền bạc: Cậu làm liên lụy đến tôi, tôi suýt chết vì cậu, cậu đã bỏ rơi tôi và bây giờ cậu lại đòi vào vai kẻ vô tội. Khi mọi thứ được phơi bày, mọi người sẽ thấy không ai hèn nhát, thất tín, phản bội và đạo đức giả hơn cậu. nonmunadi1986. Bây giờ đã có thể so với người trong giới giải trí. Chỉ trong lúc nghỉ trưa, tin tức Ngô Song thấy việc nghĩa hăng hái giúp đỡ đã loan ra khắp công ty, bao gồm các đồng nghiệp cấp dưới ở tổ kế hoạch. Buổi chiều, cơm nước xong cô trở lại văn phòng, ở cửa văn phòng đã nghe đồng nghiệp ba nữ một nam bàn tán về mình. Hoa Ngũ vỗ đùi nói "Ngoạ tào[1], này đúng là ngự tỷ sao? Thật hay giả, quá trâu bò đi!"[1] Ngọa tào Nằm tào 卧槽 [wò•cáo] - Hán việt "Ngọa tào" ~ Đồng âm với cụm từ "Ta thao" [wǒ•cāo] Một câu mắng chửi thô tục được cách thức hóa để không bị [hài hòa], trong tiếng Việt mình thì đồng nghĩa với "ĐM" vân vân...Tiểu Trà lập tức khẳng định "Vừa rồi ở nhà ăn chính miệng ngự tỷ đã thừa nhận, tôi đã nói người trong ảnh này là ngự tỷ mà, các người lại không tin."Cái lẩu ở một bên khó hiểu hỏi "Thường ngày thấy ngự tỷ ăn không nhiều lắm, lấy đâu ra sức lực lớn như vậy?"Hoa Ngũ liếc mắt với cô một cái "Cô cho rằng ngự tỷ ham ăn giống cô sao? Người ta mỗi ngày đều rèn luyện, chạy bộ cả buổi sáng đó."Tiểu Trà gật đầu, "Ngẫm lại cũng đúng, các người đừng thấy ngự tỷ đối với chúng ta nghiêm khắc, thật ra chị ấy nghiêm khắc với bản thân mình hơn nữa kìa. Thường ngày công việc bận rộn như vậy, nhưng sáng nào chị ấy cũng đều đặn chạy bộ. Chẳng bù cho tôi lười biếng còn nằm trên giường.""Hơn nữa chị ấy còn dễ dàng hạ tên cướp như vậy, mà trước giờ chưa từng ra tay với chúng ta, nhiều nhất chỉ mắng hai câu. Quả thật ngự tỷ đối với chúng ta đã là nhân từ lắm rồi!"........ Họ vẫn đứng ở gần cửa bàn tán, Ngô Song cứ đứng đó nghe, không đi vào, tâm tình có chút thay đổi. Làm tổ trưởng tổ kế hoạnh, đối với thuộc hạ cô có chút khắt khe, ngày thường "không cẩn thận" nghe được không ít lời trách móc từ bọn họ. Khi đó, cô cũng giả vờ không nghe thấy, cũng không xông ra tránh làm họ khó xử. Nhưng mà hôm nay, từ khi vào công ty, lần đầu tiên Ngô Song nghe được những "lời hay" từ thuộc hạ. Tuy rằng không được xem là ca ngợi, nhưng ít ra không mắng mình. Điều này làm cho Ngô Song sớm nghe mắng thành thói quen cũng có chút không lúc này, cảm giác bả vai mình có chút nặng, Phương Thiếu Tắc ở phía sau lớn tiếng gọi "Chào ngự tỷ."Chào cái đầu cậu! Cả người Ngô Song liền khó lúc đó, mọi người đều nghe được động tĩnh bên này, sợ muốn tè ra quần. Trơ mắt nhìn Ngô Song đen mặt đi vào, bộ dáng như muốn giết người. Hoa Ngũ vội giải thích "Ngự tỷ, à không, tổ trưởng Ngô, chúng tôi chưa nói cái gì cả, chị đừng hiểu lầm..."Ngô Song nâng tay lên ra hiệu, ý bảo đừng nói nữa, "Chuẩn bị một chút, ba mươi phút sau họp." Nói xong quay sang nhìn Phương Thiếu Tắc "Cậu, vào đây!"........ Trong văn phòng. Ngô Song quay lưng về phía Phương Thiếu Tắc, hai vai hơi run, dù sáng nay khi bắt gian Vương Trường Tuấn, cô cũng không tức giận như bây giờ. "Ngự tỷ, có chuyện gì sao?" Phương Thiếu Tắc sau lưng không biết sống chết hỏi. "Không được kêu tôi là ngự tỷ." Ngô Song xoay người, ánh mắt rực lửa, "Kêu tôi tổ trưởng Ngô.""Tổ trưởng Ngô, nghe xa lạ quá rồi." Phương Thiếu Tắc một bên lẩm bẩm. Chẳng lẽ kêu ngự tỷ thì thân thiết? Ngô Song muốn xông lên bóp chết cậu ta. Phương Thiếu Tắc hai mắt sáng ngời "Hay tôi gọi chị là chị Ngô Song, thân thiết hơn nhiều!"Không đợi Ngô Song mở miệng, hắn nói tiếp "Nhưng mà gọi vậy giống như chị già lắm vậy, hay là gọi Song Song, tiểu Song, hoặc là tiểu Song Song?" "Vẫn nên gọi chị đi." Ngô Song bất lực. "Tôi đã nói gọi chị vẫn thân thiết hơn. Đúng rồi, chị Ngô Song, chị gọi tôi vào có chuyện gì không?" Phương Thiếu Tắc vui tươi hớn hở tiến sát lại hỏi. Ngô Song lùi về sau hai bước, giữ khoảng cách với cậu, nghiêm túc nói "Phương Thiếu Tắc, tôi muốn nói chuyện với cậu.""Nói chuyện gì?" Phương Thiếu Tắc mỉm cười tà mị, lông mi cong cong, thần thái càng thêm soái, lực sát thương rất lớn a. Đáng tiếc, bộ dáng mê hoặc này không lọt vào mắt Ngô Song, cô giằng xuống cơn tức giận, nói "Thứ nhất, tôi hy vọng cậu có thể làm việc công tư phân minh. Tuy rằng cậu là cháu trai Phương chủ tịch, nếu muốn thực tập ở tổ của tôi, nhất định phải tuân theo quy định của tôi."Phương Thiếu Tắc vẻ mặt mù mờ không hiểu, lại gần thêm một bước, hỏi "Quy định chị đặt ra? Quy định thế nào?"Vóc dáng cậu rất cao, trên một mét tám, lại gần làm cho cô cảm thấy có chút bối rối. Ngô Song khó chịu, nói "Xích ra, cậu cách xa tôi một chút.""Được." Phương Thiếu Tắc nhún vai, lùi về gần sô pha, đặt mông ngồi xuống, hai chân bắt chéo, "Còn gì nữa không?" "Thứ hai, ở trước mặt các đồng nghiệp, cậu không được hỏi về việc riêng của tôi.""Vậy, không ở trước mặt các đồng nghiệp thì có thể hỏi sao?""Cũng không thể." Ngô Song lạnh lùng trả lời. Phương Thiếu Tắc "Chính giám đốc Du đã nói nếu tôi thắc mắc việc gì có thể hỏi chị mà?" Ngô Song đã thực sự nổi giận, liền đi đến trước mặt cậu "Phương Thiếu Tắc, tôi trịnh trọng cảnh cáo cậu, đừng có ở đây giả ngu với tôi, trong lòng giám đốc Du có ý gì, tôi và cậu đều rõ. Tôi không biết vì sao cậu cứ thích làm phiền tôi, nếu cậu chướng mắt tôi, cậu có thể lấy quyền thế của cậu ra mà đuổi việc tôi, tôi không còn gì để nói.""Chị Ngô Song, chị nói cái gì vậy? Tôi đâu có cố ý làm phiền chị." Phương Thiếu Tắc bày ra vẻ mặt vô tội. "Người sáng mắt không cần nói ẩn ý, cậu không cần thiết ở trước mặt tôi che dấu, nếu cậu có gì bất mãn, thì cứ nói với tôi, tôi sẽ xem lại." Ngô Song bực bội. Một tràn lời trách móc tuôn ra, văn phòng bỗng chốc yên tĩnh thật lâu, hai người bốn mắt nhìn nhau, mặt Phương Thiếu Tắc vẫn giữ nguyên vẻ vô tội, bật cười, lộ ra tia giảo hoạt. Bỗng nhiên cậu đứng lên. Giờ phút này, Ngô Song đứng rất gần sô pha, cậu vừa đứng lên thì khoảng cách giữa hai người kéo gần lại, đến mức thiếu chút nữa Ngô Song đụng vào ngực cậu luôn rồi. Ngô Song theo bản năng lui về sau một bước, nói thì chậm mà làm thì nhanh, Phương Thiếu Tắc bỗng dưng vương tay, giữ hai vai cô lại, cúi đầu, lẳng lặng đối mặt với cô. Chuyện này diễn ra quá bất ngờ, Ngô Song trừng lớn mắt, vẻ mặt khiếp sợ. Lúc này, hai tay cậu đặt trên vai cô tăng thêm sức lực, đêm Ngô Song kéo lại gần hơn về phía mình. "Cậu... cậu muốn gì?" Ngô Song hỏi. Phương Thiếu Tắc kề sát vào mặt cô, môi khẽ nhếch, ở bên tai cô dùng giọng nói mang theo thanh âm khàn khàn, thấp giọng nói "Tôi Không có bất mãn gì với chị cả, mà tôi chính là để ý đến chị." Nếu nói buổi sáng Vương Trường Tuấn làm Ngô Song nhớ mãi hôm nay, thì bây giờ, câu nói của Phương Thiếu Tắc làm cho cô muốn quên cũng không được. Sống đến ba mươi tuổi, lần đầu tiên Ngô Song bị một tên tiểu tử kém tuổi hơn mình nói những lời này, hai người mới gặp nhau chưa được nửa ngày, đây không phải đang đùa sao? Chỉ mới mấy giây, sắc mặt Ngô Song từ đen chuyển sang trắng, lại từ trắng chuyển sanh hồng, cuối cùng dùng toàn sức lực đẩy Phương Thiếu Tắc trở lại sô pha. Cô nói "Phương Thiếu Tắc, cậu đừng có nói đùa với tôi!""Chị xem tôi là đang nói đùa với chị sao?" Phương Thiếu Tắc không đứng lên, chỉ ngẩng đầu nhìn lên nhìn, nhưng khí thế không giảm chút nào. "Cậu không nói đùa thì là cái gì? Chơi tôi sao? Tôi cảnh cáo cậu, tôi không phải là loại người dễ dàng để cậu đùa giỡn vậy đâu. Cậu sẽ trả giá lớn cho việc này đó."Phương Thiếu Tắc không chút sợ hãi, nói "Đương nhiên tôi biết chị không dễ chọc vào. Buổi sáng hôm nay, chuyện ở khách sạn Thời Đại tôi đều thấy cả. Tôi thích tính cách của chị như vậy, chị yên tâm, tôi sẽ không giống tên bạn trai cũ của chị, đê tiện như vậy đâu. "Dứt lời, không đợi Ngô Song phản ứng, cậu đứng lên, đôi tay giữ chặt hai vai của Ngô Song, trịnh trọng tuyên bố "Tôi đang nói nghiêm túc."Chuyện sáng nay cậu ta đều thấy được sao? Ngô Song lắp bắp, kinh ngạc, xị mặt xuống, chụp hai tay cậu đẩy ra "Cách xa tôi ra một chút, đừng chạm vào tôi, tôi với cậu không thân thiết như vậy."Phương Thiếu Tắc lại nói "Chuyện của chị sao lại không liên quan đến tôi? Chẳng lẽ chị không cảm thấy, giữa biển người mênh mông này, gặp được nhau là có duyên phận rồi sao? Trên thế giới này, hai người gặp được nhau chỉ có một phần nghìn, huống chi tôi với chị lại là đồng nghiệp, quả thật so với tỉ lệ trúng giải nhất xổ số còn thấp hơn. Như vậy đúng là duyên phận, vậy tại sao không thuận theo?"Ngô Song bị người vô sỉ trước mặt làm cho chấn động, lát sau mới lấy lại tinh thần, nghiêm mặt nói "Phương Thiếu Tắc, cậu đùa giỡn cái gì? Tôi với cậu quen biết chưa đến một ngày, cậu lại kém tôi đến bảy tuổi, hai chúng ta là người của hai thế giới. Hơn nữa, dù một chút tôi cũng không thích loại đàn ông như cậu, làm ơn để tôi yên một chút không được sao?"Phương Thiếu Tắc vẻ mặt thản nhiên "Chị yên tâm, hiện tại tôi rất tỉnh táo, tôi biết mình đang làm cái gì, cũng biết mình thích kiểu phụ nữ như thế nào. Tôi tin trên đời này có kiểu vừa gặp đã yêu, quen biết bao lâu không quan trọng, kém bao nhiêu tuổi cũng không quan trọng, thậm chí yêu nam hay yêu nữ cũng không quan trọng. -_-!!! Quan trọng là hai người có tình cảm với nhau, từ sáng hôm nay khi nhìn thấy chị, tôi đã có cảm giác, cũng bị chị hấp dẫn. Nói đơn giản, tôi đối với chị là vừa gặp đã yêu.""Cậu có bệnh sao?""Nếu vừa gặp đã yêu là một loại bệnh, tôi thừa nhận, tôi đang bệnh rất nặng.""Cậu..." "Tôi thích chị!"Đơn giản thô bạo như thế, nói trắng ra đến buồn nôn, làm Ngô Song không biết phải làm gì. Trong một khoảnh khắc, cô chợt nhớ tới ba tháng trước, cũng có một tên đàn ông tỏ tình, nhưng không phải kiểu như thế này. Vì theo đuổi cô, Vương Trường Tuấn kiên trì mỗi ngày đều tặng một bó hoa, ở trên mỗi bó hoa đều có một tấm thiệp, bút tích đẹp đẽ viết những lời thâm tình tặng cho cô. Từng chút từng chút làm trái tim đóng băng của cô tan chảy, cuối cùng cũng chấp nhận yêu đương với hắn. Đó mới là cách biểu đạt tình yêu chính xác nhất không phải sao? Nhưng mà người trước mặt này chỉ mới hai mươi mấy tuổi đầu, cậu ta lại nói trực tiếp mà đơn giản như vậy, hợp tình hợp lý, giống như họ đến với nhau là điều đương nhiên, trời cao đã an bài cô phải là người phụ nữ của cậu vậy. Thật là làm người ta xúc động đến mức muốn đánh người mà! Ngô Song cắn răng, nhắm mắt lại, hai tay gắt gao nắm chặt, trong lòng tự mình niệm từ "nhịn" hàng trăm lần."Tôi cam đoan, sẽ không đánh chết cậu." Lúc sau mở mắt, nói "Phương, Thiếu, Tắc!"Trong mắt Ngô Song đã nổi hai đốm lửa nhưng cậu ở đối diện miệng vẫn nở nụ cười, "Cô chuẩn bị đồng ý rồi sao?"Ngô Song duỗi tay, chỉ về phía cửa, nói "Cậu! Mau! Ra! Ngoài!""Chị còn chưa có trả lời tôi mà?" Cậu lì lợm nói tiếp. "Ra! Ngoài!""Chị Không trả lời tôi, tôi sẽ không đi.""Biến!!!!!!"____________...____________Tác giả có lời muốn nói Đại khái là trong số những tác phẩm của tôi, nam chính này là người tỏ tình nhanh nhất đi? Thổ lộ càng nhanh, đánh đến càng thảm, hãy cùng tôi thắp nến cho cậu ấy đi... ¶¶¶ _._._ Xem xong, có thời gian cho tôi một ngôi sao đi, không cần chê tôi phiền. He he he. O∩_∩O Trọn bộ Tôi Cam Đoan, Sẽ Không Đánh Chết Cậu! Full tập được cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Tôi Cam Đoan, Sẽ Không Đánh Chết Cậu! 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Tôi Cam Đoan, Sẽ Không Đánh Chết Cậu! Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 13/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại ========” Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt, 2S sủng-sạchEdit + Beta + Bìa Tiểu PiGiới thiệu Công việc áp lực, cô nhịn! Bị bạn trai cũ hãm hại, cô nhịn! Không người theo đuổi, cô nhịn! Nhưng mà bị cái tên tiểu tử mới hai mươi mấy tuổi đầu quấy rầy, thật là không thể nhịn được nữa! Phương Thiếu Tắc, cậu lại đây, tôi cam đoan sẽ không đánh chết cậu! 【 Tác giả thân ái nhắc nhở 】※ ngọt, ấm, sủng, không nội hàm nha không nội hàm. Đặc biệt thích hợp cho những bạn có thần kinh yếu, không chịu được đả kích lớn a. ^_***Lưu ý tác giả không đặt tựa chương, nên tựa chương do editor tự đặt. Trọn bộ Truyện Tôi Cam Đoan, Sẽ Không Đánh Chết Cậu! “cập nhật ngày 13/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment 8 giờ sáng hôm sau, Ngô Song tới công thường, Ngô Song là người đến sớm nhất tổ, nhưng ngày đầu đi làm lại sau khi hết phép, cô phát hiện thế nhưng mình là người đến trễ Hoa, Cái Lẩu, Tiểu Trà, Phi Đao.....ngay cả Phương Thiếu Tắc đã chỉnh tề mà ngồi trong văn phòng, thật sự không thể tưởng tượng. Ngô Song thu lại vẻ tò mò, sửa sang lại quần áo, vừa định đi vào liền thấy Ngũ Hoa bỗng nhiên đứng lên, đi đến trước mặt Phương Thiếu Tắc, hỏi "Đĩa bay, có một vấn đề, tôi nghẹn ở trong lòng đã lâu, không biết có nên hỏi cậu hay không.""Chị hỏi đi." Phương Thiếu Tắc hào phóng đáp lại."Cậu tới công ty cũng đã hơn một tháng phải không? Nhưng chân chính đi làm cũng không đến một nữa, đáng lẽ phải thay đổi người khác, sớm bị sa thải. Vì sao cậu vẫn được ở lại, ngay cả chị Ngô Song đối với cậu làm như không thấy." Ngũ Hoa nói xong, cảm thấy mình nói quá trực tiếp, lại vội vàng bổ sung nói, "Không phải tôi có ý kiến với cậu nha, tôi đơn thuần là tò mò thôi. Chủ tịch tập đoàn chúng ta họ Phương, vừa vặn cậu cũng họ Phương, tôi cùng Tiểu Trà đánh đố, đánh cuộc cậu có phải thân thích của chủ tịch hay không."Từ trước đến nay Ngũ Hoa là người thẳng thắn, nhưng Ngô Song thật không nghĩ tới cô sẽ thẳng thắn đến vậy. Thế nhưng trực tiếp dò hỏi thân phận Phương Thiếu Tắc, hắn sẽ trả lời như thế nào? Là tiếp tục dấu diếm thân phận, hay là thừa nhận tại đây?Ngô Song tò mò đứng đó, đợi xem sự việc phát triển thế văn phòng, biểu tình Phương Thiếu Tắc tức khắc trở nên trầm trọng lên, thở dài, nói "Thật ra tôi nghĩ đã rất cẩn thận không ngờ tới vẫn là bị các người phát hiện......"Tức khắc, toàn bộ văn phòng đều sôi trào, Tiểu Trà đi lại đây liền hỏi "Oa, cậu thật sự là thân thích của chủ tịch sao?" Phương Thiếu Tắc lắc lắc đầu "Đúng là tôi có thể vào công ty là nhờ vào quan hệ, nhưng mà tôi không phải có quan hệ với chủ tịch, thật ra tôi là......""Là cái gì? Là cái gì?" Tất cả mọi người đều đi qua đi hỏi."Thật ra giám đốc Du là chú hai của tôi" Phương Thiếu Tắc trả lời."Vậy là không phải có quan hệ với chủ tịch sao?" Mọi người thất vọng."Sao vậy? Các ngươi sẽ không cho rằng tôi là con trai chủ tịch chứ?" Phương Thiếu Tắc mặt không đổi sắc, tâm không chột dạ Hoa với Tiểu Trà bốn mắt nhìn nhau "Sao có thể a? Cậu cho rằng đang đóng phim truyền hình sao!""Thật ra tôi đúng là con trai chủ tịch đó!" Phương Thiếu Tắc nghiêm mặt nói."Ừ, cậu tỉnh mộng đi." Mọi người lập tức phản cùng Ngũ Hoa đi lại, vỗ vỗ bả vai Phương Thiếu Tắc "Người trẻ tuổi, vẫn là mơ mộng viễn vông. Tôi khuyên cậu nên đi làm đúng giờ, làm việc cho tốt, bằng không, dù cậu có là cháu trai Lão Du, chị Ngô Song sẽ chí công vô tư thôi.""Cám ơn chị Ngũ Hoa nhắc nhở, về sau tôi nhất định đi làm đúng giờ, làm việc thật tốt!" Kỹ thuật diễn xuất này, cũng không tồi. Ngô Song đứng ở ngoài cửa, đầu đầy vạch gì mà "cháu trai", cô cũng không dám động chứ. Nhưng mà nghĩ cách điều hắn đến tổ a là sự thật, rồi chuyện xảy tối hôm qua, nói thật, cô đã không biết nên đối mặt như thế nào với nam nhân kém cô bảy tuổi Song ở trong lòng yên lặng thở dài, lấy lại dũng khí đi vào văn phòng. Cô vừa xuất hiện, tất cả mọi người xông tới."Chị Ngô Song, chị đã đến rồi a, vết thương đỡ rồi sao?""Canh xương hầm hôm qua uống được không? Để em về nhờ mẹ nấu thêm cho chị!""Chị Ngô Song, hai ngày này chị không đi làm, chúng em đã đem đề án kia làm rất tốt, khách hàng rất vừa lòng.".....................Nhiều năm công tác như vậy, đây là lần đầu Ngô Song có cảm giác ấm áp ở công ty, trong lòng cô rất cảm động, nhưng trên mặt vẫn duy trì vẻ nghiêm này, Phương Thiếu Tắc bỗng nhiên đi lòng Ngô Song căng thẳng, lại vô cớ có chút khẩn trương. "Chị Ngô Song, tôi cũng có chút việc, muốn nói riêng với chị." Phương Thiếu Tắc người sôi nổi nhìn về phía Phương Thiếu Tắc, tò mò hắn là làm sao Song thu hồi ánh mắt, làm bộ trấn định mà nói "Cậu vào đây với tôi."Phương Thiếu Tắc đi theo Ngô Song vào văn phòng cô, vừa vào cửa, hắn liền xoay người đóng cửa lại, còn nhấn khóa từ bên được thanh âm cửa bị khóa, trong lòng Ngô Song lộp bộp một chút, vội vàng xoay người, cảnh giác hỏi "Cậu khóa cửa làm gì?"Phương Thiếu Tắc không trả lời, bước đi đến trước mặt cô, vươn một bàn tay ra phía trước."Chìa khóa." Hắn nói."Chìa khóa gì?""Đương nhiên là chìa khóa nhà chị." Phương Thiếu Tắc hợp tình hợp lý mà nói, "Đã nói, chìa khóa nhà chị cho tôi giữ một tháng. Nhưng tối hôm qua chị đuổi tôi ra ngoài, chìa khóa tôi còn để trên bàn, mau trả tôi!""Cậu đang kể chuyện cười sao? Là chìa khóa nhà của tôi, tôi có đưa cho cậu hay không là chuyện của tôi." "Chị nói chuyện không giữ lời!" Phương Thiếu Tắc nổi Song cũng phát hỏa "Còn nói tôi, cậu thì sao? Chúng ta đã ký ước định, cậu có tuân thủ không?""Uớc định cái gì?""Cậu còn hỏi tôi ước định cái gì? Chính cậu ký tên vào ước định, cậu đã quên rồi sao?"Phương Thiếu Tắc như ở trong mộng mới tỉnh "À, chị nói cái ước định kia à."Thái độ này của hắn, Ngô Song nhìn mà giận sôi máu "Nếu cậu phá hủy ước định của tôi và cậu, vậy ước định của cậu với tôi cũng sẽ hủy bỏ. Từ hôm nay trở đi, nhà tôi không cho cậu bước vào nửa bước!""Tôi phản đối!" Phương Thiếu Tắc nóng nảy, "Ai nói tôi phá hư ước định, chị lấy chứng cứ ra đi."Chứng cứ? Thế nhưng hắn còn muốn chứng cứ?"Cậu không biết xấu hổ!" Ngô Song mắng."Lời nói không thể nói như vậy." Phương Thiếu Tắc phản bác, "Tuy rằng ngày hôm qua là tôi hôn chị, phá hủy ước định của chị với tôi. Nhưng mà tôi không ngờ rằng chị có thể hủy bỏ ước định của tôi với chị nha. Quả thật đây là hai chuyện khác nhau, trước đó chị có nói tôi phá hủy ước định liền phải tịch thu ta chìa khóa sao? Giấy trắng mực đen, chị lấy ra đưa tôi xem." Logic của hắn, cũng hay thật."Mặt kệ cậu nói như thế nào, dù sao chìa khóa tôi sẽ không đưa lại cho cậu." Ngô Song quyết định khôn cùng hắn dây dưa nữa. Rốt cuộc với kẻ vô lại thì không cần nói đạo lý."Đưa cho tôi""Không đưa.""Đưa đây!""Không!""Được!" Phương Thiếu Tắc tức muốn hộc máu, "Chị phá huỷ ước định đúng không? Tôi đây cũng phá hủy ước định, tôi đây liền đi nói với mọi người, tôi ở tại nhà chị, tôi còn ngủ chung với chị, ba lần lận!""Được a, cậu còn có thể nói với mọi người, cậu là con trai phương chủ tịch, nên không có ai tin cậu." Ngô Song sẽ không dễ bị uy ђเếק như Thiếu Tắc hơi mỉm cười, lấy điện thoại ra, nói "Nếu có thêm cái này, điện thoại của tôi có không ít ảnh chụp tôi mặc áo ngủ của chị......Này, điện thoại của tôi!"Ngô Song nhanh nhẹn, động tác rất linh hoạt, không chờ hắn nói xong, sớm đã tiến lên, đoạt lấy điện thoại trong tay hắn. Nàng hết hồn, tiểu tử này, thế nhưng chụp lén nhiều ảnh của cô như vậy, ăn cơm, ngủ, đọc sách......Phương Thiếu Tắc cười tủm tỉm mà đem mặt gác lên trên vai cô "Thế nào, tôi chụp ảnh bạn gái chụp tôi đẹp không?"Ngô Song phẫn nộ "Xóa!""Không xóa.""Cậu không xóa, tôi xóa!""Chị xóa cũng vô dụng, tôi đã chuẩn bị trước, có mật mã.""Cậu!" Ngô Song hung hăng đẩy Phương Thiếu Tắc ra, thật muốn đem hắn từ cửa sổ quăng ra này, điện thoại trên bàn vang lên, cô đi lại nghe máy."Chào Ngô tổ trưởng, bên này có vị khách tới tìm cô, nói là bạn của chị, tên là...... À, anh tên gì?""Tần Nghị.""Tên là Tần Nghị, cho anh ta lên không?"Đại sư huynh, sao bỗng nhiên anh ta đến đây? Ngô Song sửng sốt, sau đó nói "Không cần, nói anh ta chờ trong chốc lát, tôi xuống liền."Dứt lời, cô cúp điện thoại, trừng mắt nhìn Phương Thiếu Tắc một cái "Tôi đi xuống một chút, đợi lát nữa lại đến tính sổ cậu!"Phương Thiếu Tắc đút tay vào túi quần, khuôn mặt anh tuấn lại cho cô một cái nụ cười thật tươi, cong cong lông mi, con ngươi trong lòng Ngô Song run lên, lại tới nữa, cảm giác đáng ૮ɦếƭ này! Cùng đọc truyện Tôi Cam Đoan, Sẽ Không Đánh Chết Cậu! của tác giả Ức Cẩm tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt, 2S sủng-sạchEdit + Beta + Bìa Tiểu PiGiới thiệuCông việc áp lực, cô nhịn! Bị bạn trai cũ hãm hại, cô nhịn! Không người theo đuổi, cô nhịn!Nhưng mà bị cái tên tiểu tử mới hai mươi mấy tuổi đầu quấy rầy, thật là không thể nhịn được nữa! Phương Thiếu Tắc, cậu lại đây, tôi cam đoan sẽ không đánh chết cậu! 【 Tác giả thân ái nhắc nhở 】※ ngọt, ấm, sủng, không nội hàm nha không nội hàm. Đặc biệt thích hợp cho những bạn có thần kinh yếu, không chịu được đả kích lớn a. ^_<***Lưu ý tác giả không đặt tựa chương, nên tựa chương do editor tự đặt.

tôi cam đoan sẽ không đánh chết cậu